[REVIEW] Chó Dẫn Đường Phiêu Lưu Ký

Bộ 2 tập sách là một sự trải nghiệm một không hai. Truyện là lời tự sự của chú chó chuyên được huấn luyện để giúp đỡ người khiếm thị. Tác giả Mikhail Samarsky là người người tiên phong cho những quyền lợi cũng như là người chuyên đề xuất những thiết bị/giải pháp nhằm giúp đỡ người khiếm thị. Tuy còn rất trẻ nhưng bộ sách của Mikhail Samarsky đã gây nên tiếng vang lớn “Cuốn sách cậu bé 13 tuổi chấn động nước Nga”

Hai tập là hai quãng đời của chú chó khi sống với hai người chủ khác nhau, là những trải nghiệm vui thú đến tột độ, những tủi hờn bị dồn nén trong lòng hay những lúc nguy hiểm khi bị lạc của chú chó.

Tất cả những cảm xúc, câu chuyện, suy nghĩ dưới lăng kính một chú chó sẽ mang đến những trải nghiệm khác lạ cùng những cái nhìn sâu sắc khác lạ mà con người chưa chắc ai cũng hiẻu được, hay những cảm xúc cảm động dâng lên khoé mắt người đọc mỗi khi có một biến cố lớn đến với chú chó hay những lúc chú phải rời xa chủ.

Cuối cùng, bộ sách này chắc chắn sẽ không khiến mọi người thất vọng. Sách không quá dày, không tốn quá nhiều thời gian nhưng chắc chắn sẽ khiến bạn nhớ mãi không quên.

Untitled-139

Chú chó dẫn đường phiêu lưu ký

Advertisements

Khi bạn là máy

Bạn dùng điện thoại trong bao lâu rồi?

Tôi nhớ những ngày trước trong lời kể của mẹ, khi mà chúng ta vẫn chưa phát triển lắm đâu, khi mà cuộc sống vẫn chật vật lắm, khi ai cũng mù tịt công nghệ và vẫn sinh hoạt dưới ngọn đèn mờ mờ lúc được lúc ngấm. Nhưng giữa những khốn cùng đó, tình người lại nồng ấm cực kì.

Mong lắm những lúc bọn trẻ hàng xóm có thể tụ lại chơi lò cò thay những đứa trẻ mụ mị đuổi nhau bắt pokemon. Mong lắm học sinh cùng rôm rả chuyện trò thay những “tít” báo hiệu tin nhắn trong điện thoại. Buồn lắm cảnh những quán cà phê khang trang nhưng lạnh lẽo khi ai cũng một tay bấm một tay lướt, chứ chẳng còn rôm rả những mẩu chuyện khắp nơi giữa những người xa lạ với nhau như xưa. Cuộc sống thay đổi rồi, chúng ta cũng thay đổi rồi, theo chiều hướng nào thì tôi không chắc.

Bản thân tôi vẫn là một học sinh, vẫn dễ lắm bị cuốn vào những vui thú như mọi người. Tôi không dám nhận định hay phán xét gì cả, vì chưa chắc tôi đã hơn ai. Nhưng thật sự mọi người, buông bỏ “thế giới ảo” một chút đi, bạn sẽ thấy xung quanh ta có những thứ tươi đẹp hơn rất nhiều, còn nhiều cái hay lắm.

Hôm trước, tôi có đi chơi với bạn. Bàn kế  tôi là một cặp đôi. Suôn suốt 3 tiếng, họ không nói với nhau câu nào cả, mỗi người cầm một máy làm việc riêng. Thế chả hiệu hẹn nhau đi làm gì.

Cuối cùng, mọi người coi nốt bài này rồi tắt máy đi nha ❤