Vì Sài Gòn Là Nơi Ta Tìm Về

Lắm lúc giữa những ồn ào của Sài Gòn, tôi muốn được đi. Đi để tìm những thú vui mới, những con người và để nghe những câu chuyện mới.

Tôi muốn đi Đà Lạt để “vừa thổi vừa bưng” ly sữa nóng hổi, đắm trong từng con se và muốn được “chuyện” dịu dàng với người nơi đây. Tôi muốn đến Đà Nẵng để tận hưởng vẻ hiện đại văn minh phố phường cùng với khí trời trong mát. Tôi cũng muốn được đặt chân đến phố Nhà Thờ của Hà Nội, bởi lẽ tôi yêu cái sự bình yên và chậm chạp. Với cái bản tính ham của lạ, tôi luôn muốn chu du và tận hưởng.

Nhưng rồi khi đã phủ phê với những chốn mới, tôi lại thèm nhớ Sài Gòn của tôi. Nơi suốt lâu vẫn định trong tôi hai tiếng “quê hương”.  “Nhà là nơi để trở về” tôi nhớ những nhộn nhịp sôi động của Sài Gòn, cả những trầm lắng mà chỉ người Sài Gòn mới thấy.

Sài Gòn đâu chỉ “quậy”, Sài Gòn đáng yêu lắm. Đáng yêu từ các chú xe ôm, các cô lao công trong công viên đến cả những văn hoá cũng vì con người mà đáng yêu hoá. Thích lắm mấy lúc đi lăn lê mấy gánh hàng rong, lúc có thể hoà trong đám đông ùa ra quận 1 hay mấy lúc cùng những người xung quanh rôm rả trò chuyện khi kẹt xe. Người Sài Gòn bản tính phóng khoáng lương thiện, dễ dàng đôi câu ba chuyện với một người lạ, rồi từ đó các mối quan hệ đan lưới với nhau tạo thành một mạng lưới cộng động thân thiết khi mà chú chạy xe có thể là chồng của bạn thân.

Sài Gòn cũng là nơi tình thương trao đi với những hành động tuy nhỏ nhưng đẹp. Mấy lúc thấy cảnh người dân giúp ông lão dựng lại xe, lúc các bạn học sinh giúp cụ bà qua đường hay những người thanh niên nhường ghế trên xe cho cô có bầu. Nhiều lắm những yêu thương được trao đi mỗi ngày, chỉ bằng nụ cười hay những ánh mắt cảm thông đã hiểu lắm tấm lòng nhau.

Bởi thế tôi nhớ Sài Gòn lắm, lúc dạo bước trên phố phường cũng tự tưởng ra cái khung cảnh nhộn nhộn nhịp để rồi thấy nhớ và tự dừng chân lại muốn quay về bởi Sài Gòn là nơi ta tìm về mà.

Advertisements