Nếu đã biết trăm năm là hữu hạn

Trong cuộc trò chuyện tản mạn dịp Tết, một người bạn vong niên của tôi than thở rằng: “Điều đáng thất vọng nhất của giới trẻ ngày nay là họ ưa hưởng thụ quá!”. Một người khác cười: “ưa hưởng thụ thì có gì sai, thú thật tôi đây, tôi cũng ưa hưởng thụ”.

Và tôi, tôi đồng ý với người bạn thứ hai.

Tôi cũng không cho rằng sự ưa hưởng thụ là một điều sai trái hay là con đường dẫn đến vấp ngã. Ngược lại, sai lầm của chúng ta nằm ở chỗ chúng ta thường đắm chìm trong ảo giác và ít khi thực sự biết hưởng thụ. Hưởng thụ thật sự không phi là tàn phá, bất cứ thứ gì kể cả chính mình. Hưởng thụ thực sự là mong muốn giữ gìn, bảo vệ, bồi đắp… kể cả chính mình.

Mồng hai Tết vừa rồi, tôi cùng gia đình đến Tao Đàn để xem hoa. Lúc ấy là buổi chiều, trời mát, người đông đúc… Khi dừng mắt ở một chậu hoa mai trắng, giữa ánh sáng nhập nhoạng, tôi bỗng nhận ra rằng suýt nữa thì mình đã trải qua một buổi chiều vô nghĩa ở Tao Đàn. Bạn đến hội hoa xuân Tao Đàn để làm gì nếu không để ngắm hoa? Đó chính là mục đích đầu tiên, sự đông vui nhộn nhịp là quà khuyến mãi. Nhưng chúng ta không thể tận hưởng vẻ đẹp của hoa ở đó vào thời điểm đó. Nắng đã tắt, đèn vừa lên. Đó là thời điểm rất tệ để thực sự ngắm hoa. Nhưng chúng ta vẫn đi loanh quanh. Chúng ta ngó nghiêng đây đó. Chúng ta trầm trồ bình phẩm. Chúng ta chen nhau chụp ảnh. Rồi chúng ta về và tưởng mình đã được ngắm hoa. Nhưng không. Chúng ta hầu như đã lướt qua mà không thực sự nhìn ngắm. Hoặc chúng ta đã cố gắng ngắm nhìn nhưng chỉ thấy được 30% vẻ đẹp mà chúng ta có thể nhìn ngắm ở những chậu hoa đó vào buổi sáng, khi sương còn đọng và nắng mới ửng màu… cái còn đọng lại trong ký ức chúng ta là một ảo giác, chứ không thể là vẻ đẹp thực sự của những bông hoa. Bạn có nhận ra chăng, rằng phần lớn thời gian chúng ta chỉ trải qua, mà không thực sự tận hưởng. Một buổi chiều, một giấc ngủ, một bữa ăn, một món đồ, một kỳ nghỉ, một tình bạn, một tình yêu… và rốt cuộc, cả cuộc đời. Có người nghĩ rằng cần phải có nhiều tiền mới có thể hưởng thụ thực sự. Nhưng không. Với tiền, bạn có thể sở hữu nhiều thứ. Nhưng chỉ sở hữu thôi thì không mang lại hạnh phúc. Và chỉ sở hữu, không có nghĩa là biết hưởng thụ. Một người biết tận hưởng chiếc máy ảnh xịn khác với một người sở hữu máy ảnh chỉ vì muốn người khác khen rằng nó rất xịn. Một người thật sự hiểu và biết tận hưởng tốc độ, tiện nghi của chiếc xe hơi khác với người mua nó chỉ vì tin rằng sở hữu nó sẽ chứng tỏ mình thành đạt. Một người thực sự am hiểu hội họa, và biết giá trị của bức tranh mình mua sẽ rất khác một người bỏ nhiều tiền mua tranh chỉ để nghe những lời trầm trồ của người khác trong phòng khách nhà mình. Có người nghĩ rằng hưởng thụ cuộc sống đồng nghĩa với vật chất. Nhưng không. Hưởng thụ cuộc sống tức là tận hưởng mọi thứ tốt đẹp mà cuộc đời và vũ trụ đem đến cho bạn. Vật chất, tinh thần, thể xác. Cổ điển hay hiện đại. Nắng và gió, ngày và đêm. Mặt trời và mặt trăng, cây cối, núi sông và cỏ dại. Tình bạn, tình yêu. Mọi thứ, nếu bạn có thể nhận ra chúng. Đáng buồn là nhiều lúc, chúng ta không nhận ra chúng, mà chỉ nhìn thấy những ảo ảnh. Chúng ta bị ảo giác. Chúng ta chỉ sở hữu mà cứ ngỡ rằng mình đang được hưởng thụ. Đó là một ảo giác. Hoặc chúng ta đang trải qua điều này mà cứ tưởng mình đang hưởng thụ một điều khác. Đó lại là một ảo giác khác. Ví như khi bạn tưởng mình đang tận hưởng tình yêu say đắm nhưng thực ra chỉ là những thỏa mãn nhục dục. Không hơn. Một người bạn vong niên của tôi từng nói về những ảo giác rằng: “nếu người ta ngưỡng mộ anh chỉ vì anh viết ra những điều hay ho – trong khi chẳng biết anh là ai – thì nhớ đó chỉ là ảo giác. Vì sẽ có một ngày anh viết dở tệ, và sự ngưỡng mộ tan vào hư không”.

Sự ngưỡng mộ của người khác dành cho một món đồ mà chúng ta sở hữu cũng vậy, chỉ là ảo giác, bởi dù thật hay giả thì đến một lúc nào đó chũng cũng bay biến đi, kể cả khi món đồ vẫn còn đó. Hưởng thụ, hay chỉ trải qua? Kết quả khác nhau chỉ là sự mãn nguyện. Khi chỉ trải qua, chúng ta thường hay băn khoăn: phải chăng đó đã là cái đẹp thực sự? chuyến du ngoạn đáng giá? Bữa ăn đáng tiền? phải chăng chiếc điện thoại đó đã là “đỉnh” nhất? chiếc áo đó đã là đẹp nhất? phải chăng ta đã có được thứ tương xứng với nững gì ta bỏ ra? Những người hưởng thụ thực sự thì không băn khoăn, mà thường mãn nguyện. Những người thực sự tận hưởng hạnh phúc cũng vậy, họ mãn nguyện. Niềm vui đôi khi bị thúc đẩy bởi nhu cầu phải hét toáng lên cho cả thế gian. Nhưng sự mãn nguyện thường có gương mặt rất lặng lẽ, và hiếm khi phô trương. Tôi nhận ra rằng để có thể hưởng thụ thực sự, chúng tần phải học hỏi và có hiểu biết nhất định về điều ta đang làm, đang tận hưởng, đang thưởng thức. Biết mình có gì, hiểu thứ mình có và biết cách tận hưởng tối đa những gì ta xứng đáng được hưởng, đó mới là hưởng thụ. Chiều xuân muộn, ở Tao Đàn. Thay vì đi lang thang ngắm hoa, tôi tìm một chỗ ngồi trong khu ẩm thực và gọi một ly bia lớn. Tôi nhận ra rằng khi quay nhìn lại, mình sẽ thấy rất nhiều nuối tiếc. Nhưng nuối tiếc thì có ích gì đâu. Trong buổi chiều này, tôi đã không thể thưởng hoa thực sự, nhưng tôi sẽ thưởng thức ly bia này. Chúc cho chúng ta không chỉ trải qua, mà thực sự biết hưởng thụ cuộc đời, trong từng thời cơ mà nó mang đến mỗi ngày.

Có những điều, nếu bạn hiểu được bản chất của nó, nếu bạn gọi tên nó ra, nếu bạn thoát khỏi ảo giác, bạn không còn mong muốn có nó nữa. Ngược lại có những điều, nếu bạn hiểu được nó, bạn nhận thức được giá trị của nó, bạn sẽ không bỏ qua nó như đã từng. Ví như cơn gió rất trong lành này. Nếu bạn biết bạn đã không bỏ đi ngay mà đã dừng lại, nhắm nắt và hít một hơi dài, thật sâu. Ồ, cuộc đời cũng như hơi thở vậy thôi. Ta không thể hít một hơi dài quá khả năng của mình. Nhưng ta có thể hít sâu hết khả năng của mình trong từng hơi thở. Tôi vẫn tin rằng nếu bạn thực sự biết hưởng thụ, bạn luôn thấy mình đã sống rất sâu. Nếu đã biết trăm năm là hữu hạn, cớ gì ta không sống thật sâu…?

 Phạm Lữ Ân

Bình Minh Mưa

Advertisements

Chúng ta không thuộc về nhau

Đó không phải là tình yêu.

Nếu thực sự yêu một ai đó, như một người đàn ông đích thực, bạn đã ngỏ lời, đã tiến đến gần họ, ít nhất cũng cho họ biết tình cảm thật của bạn, hoặc ít nhất cũng đã cũng phải có những hẹn hò như những cặp tình nhân, ít nhất cũng cho mình và cho đối phương có cơ hội để hiểu để biết về đời sống thực của nhau, như thế nào.. Chứ không phải giản đơn là vài lần gặp gỡ đón đưa Nam – Bắc, rồi thành phố này sang thành phố kia, rồi biền biệt, đằng đẵng.. Nó không phải là một khoảng cách lý tưởng, cũng không phải cách để tiến đến một mối quan hệ thực sự. Đó chỉ là giữa những người bạn, có thể là tâm giao, có thể là hiểu nhau, không cần biết quá nhiều về đời sống riêng của nhau, không cần ngày ngày gặp mặt, nhưng có thể luôn luôn chia sẻ, luôn luôn cảm nhận, luôn luôn thấu hiểu. Nhưng suy cho cùng, đó vẫn chỉ là một mối quan hệ ảo, hoặc nếu bước ra khỏi đời thật rồi, thì đó là một mối quan hệ lưng chừng. Mọi thứ lưng chừng đều đẹp, đều dễ ấn tượng, những cũng đều chẳng hứa hẹn chi. Nếu có tiến triển, thì gần 10 năm qua chúng ta đã “tiến triển” (nếu muốn). Có đúng không?!
Nhưng sự thật là gì?!
Chẳng ai nói gì hết. Chẳng ai chuyển động gì hết. Chứng tỏ chẳng ai muốn nhích thêm bước nào hết. Chúng ta chỉ muốn mãi mãi đóng băng trong những khoảnh khắc đẹp đẽ huy hoàng ngắn ngủi của Tuổi trẻ. Chúng ta quá tiếc nuối Tuổi trẻ, quá tôn thờ dĩ vãng, và đôi người sợ hãi Tương lai. Cho nên, chỉ muốn mãi được trầm tích cùng khối thời gian đông đặc đó, mãi ở đó, chết lặng trong suy tàn lộng lẫy..
Và khi một người dũng cảm bước ra, đi về phía khác, người còn lại thấy chới với, thấy mất mát, thấy tủi giận, thấy oán trách..
Đó là sự sân hận ích kỷ và phi lý.
Nếu tôi cứ ở lại đó mãi mãi, không chuyển động, không bắt tay với tương lai, thì liệu có bao giờ bạn lên tiếng?! Có bao giờ bạn nói thẳng một câu: bạn yêu tôi?! Có bao giờ…
Nhưng như đã nói, ngay cả khi bạn ngỏ lời, trong tâm thức tôi cũng không thể đáp lại, bởi từ lâu, tôi chỉ xem chúng ta như những kẻ tâm giao, cứ xa xa thôi, là đủ.

*

Giờ đây, bạn gán cho tôi đủ thứ tội đồ: lừa gạt, bội phản, v.v….
Vâng, bạn thích sao cũng được.
Tính tôi vốn rõ ràng mạch lạc. Nên dù có là một người đểu cáng thì tôi cũng muốn đểu cáng một cách mạch lạc rõ ràng. Không phải kiểu cứ im im rồi bắt người khác tự hiểu, hay chả có căn cứ gì mà đổ thừa cho người khác, đổ lỗi cho cuộc đời. Tất cả mọi phiền não đều do Tâm mình mà khởi sự. Cứ chuyên sống yếm thế, chờ đợi, rồi khi cơ hội vụt qua hay đời không như ý muốn lại quay sang oán hận, khác nào tự uống thuốc bát thuốc độc mà mong người khác chết thay mình.
Tính tôi rất ghét những thứ lập lờ, rất ghét sự không công bằng. Nhưng lại không mang thù hận trong người bao giờ. Tôi chỉ nói vì muốn mọi thứ sáng rõ. Ít nhất giữa hai chúng ta cũng ngầm hiểu xem sự Thật đó là gì. CÒn việc bạn tiếp tục oán hận, hay khó chịu vì cuộc sống mới của tôi, đó là việc của bạn. Đó là phiền não của bạn. Tôi không can dự vào nhân quả của kẻ khác. Tôi chỉ muốn khẳng định rằng, tôi vẫn luôn coi bạn là bạn, sau tất cả. Là bạn bình thường hay tâm giao cũng vậy, chúng ta không thuộc về nhau, không có lỗi lầm gì với nhau. Nếu có, đó là lỗi của chính chúng ta gây cho mình. Mà thôi.

W.

Nguồn bài viết: Người Chăn Gió

Bình Minh Mưa

Mùa Thu Cho Em

Những ngày se lạnh chớm thu

Tôi ru em ngủ

phiêu du mơ màng.

Trời cao đổ mật nắng vàng

miên man em hát

dịu dàng tôi say..

Mây lơ đãng,

lá vàng bay

Mọi điều chưa nói

heo may gió lùa.

Gót hồng theo phố không mùa

Thơm hương tóc rối

trêu đùa

trái tim..

Xa xôi lắm

vệt cánh chim

Em dang tay níu

ru tôi về gần.

Câu thơ cũng muốn tròn vần

Bàn tay bé nhỏ

cũng cần

có nhau..

24.09.16 11.11pm

Bình Minh Mưa

Lưng chừng cô đơn

Có rất nhiều điều phải đợi đến lúc tạm xa hay mất đi, người ta mới cảm thấy tiếc nhớ. Nên tôi lúc này, Sài Gòn đâu đơn giản chỉ là một địa danh, những gác trọ đâu chỉ là chỗ người ta có thể để đến rồi để đi…

Có những mối quan hệ chẳng thể gọi thành tên, đó có phải chăng là phố chẳng đủ rộng cho những kẻ yêu nhau, chẳng đủ dài để can đảm bước qua những ngày thương nhớ, và cũng chẳng có một chuyến xe nào đủ lâu để chở được người ta yêu thương nhất quay về. Phải, những ai đã từng đi qua thương nhớ mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa…

Sài Gòn này thật khó cho tình thương mến thương đi. Đi thì đi, đi ăn kem đủ mùi, cà phê đủ vị, đi uống cà phê vỉa hè và được nghe em hỏi: anh sắp chịu lấy vợ chưa. Tôi cười: hết năm này! ­Cái câu đó nghe thật oách. Năm này? Bao giờ cho hết năm này? Ừ, bao giờ nhỉ, nhưng mà hết ngày, hết tháng, thì cũng phải đến hết năm thôi…

Tôi vẫn nghĩ đến một ngày lật lại từng trang giấy ngả vàng và đọc lại những gì đã qua. Thế mà, lòng buồn như tuổi trẻ đang trước mắt mà thiếu đi điều gì đó không hay biết. Nhưng, ai bảo tôi không còn những ngày sau này để viết tiếp nữa nào, rất dài và rất nhiều. Còn những gì thật sự là trân trọng, là kỉ niệm, thì làm sao có thể mất đi, sẽ ở một vị trí an toàn trong lòng, luôn luôn. Ở cái tuổi không còn dám ngây ngô, cũng chưa hẳn là người đàn ông hay người phụ nữ thực thụ, em à, vài lần đón đưa nữa thôi thì chúng mình thương nhau nhé.

Tôi vẫn chờ và đợi, một điều gì đó, ở lâu mới thấy thành phố này mỗi đêm thao thao nhiều hơn vài nỗi nhớ những nỗi nhớ ẩn sâu vào lòng phố âm ỉ lặng im trong tiếng thở dài phu phen những ngày đầy gió. Vậy thôi, sẽ vẫn là mùa hoa tháng sáu trong kí ức tả tơi rụng đầy trên mái tôn cũ rỉ những ngày mưa chiều tạt vào gác trọ tầng hai, huống hồ gì?

… thèm đến nao lòng lại một lần thương.

Ai bảo những mùa hoa không bao giờ trở lại nào?

Bình Minh Mưa